Thư viện trường THPT Hương Khê(Mỗi tuần một cuốn sách số 04): Mãi mãi tuổi 20 (Nhật ký liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc)

 

                     MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI

 

        Như nhà văn Đức Anna Seghers đã viết: “Những người chết còn trẻ mãi. Những người lính chết trẻ còn mãi tuổi thanh xuân và luôn là một biểu tượng đẹp, trong sáng đến nao lòng. Thời gian khắc nghiệt vô chừng, nó làm người ta già nua, cùn mòn, nhạt nhẽo đi, thậm chí trở nên tầm thường, nhỏ bé nữa. Điều ao ước của anh ngày mai, những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông đúc… là điều không thể, nhưng thật đáng yêu vì nó là những lời của một người lính yêu đời, yêu người, yêu cái đẹp đang tuổi 20".

 

      Chỉ mới cách ta vài ba thế hệ, muôn vạn con người giống thanh niên chúng ta đã vô tư chiến đấu và hy sinh với những điều đẹp nhất của tuổi thanh xuân để lại tương lai tốt đẹp hơn cho thế hệ sau.

Cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi“ không chỉ làm xúc động trái tim người đọc nhờ bầu nhiệt huyết, trái tim đầy lý tưởng, khát khao của chàng trai trẻ Hà Nội tiêu biểu cho cả một thế hệ thanh niên thời ấy mà nó còn chinh phục được người đọc bằng những áng văn đẹp được cất lên từ tâm hồn của một con người nhiều xúc cảm lãng mạn.

    Cũng như bao chiến sĩ khác, anh- Nguyễn Văn Thạc cũng đầy nhiệt huyết, cũng đầy ắp tình cảm yêu thương. Những gì anh viết rất chân thật và nồng nàn tình cảm, giọng văn anh mềm mại, uyển chuyển đi sâu vào tâm can. Nhiều lúc lật lại cuốn sách, chúng ta có thể nhận ra khuôn mặt của người chiến sĩ cầm cây bút nhỏ, viết lên đôi dòng tình cảm dưới ánh đèn dầu hiu hắt. Những ngọn gió thoang thoảng thoáng qua, mang theo hương thơm mùi lúa mới. Như được sống lại, chúng ta sẽ thấy mình được hòa chung với những cảnh anh vẽ lên, những toa tàu xe lửa chở các anh bộ đội đang chợp mắt ngủ đôi chút, còn anh, người chiến sĩ với giọng văn mềm mại, với tri thức tuổi trẻ, anh viết lên những dòng chữ sâu thẳm nơi đáy lòng, anh viết lên viễn cảnh thời chiến, anh vẽ lên một bức tranh những năm 1971-1972.

     Nếu ai đã từng đọc “Mãi mãi tuổi hai mươi” của liệt sỹ Nguyễn Văn Thạc chắc hẳn đều không thể không cảm thấy xúc động trong lòng trước những dòng nhật ký hết sức chân thực ấy. Cuốn nhật ký được viết trong một khoảng thời gian không dài, bắt đầu từ ngày 2.10.1971 (thời gian đầu của cuộc đời quân ngũ) và kết thúc ngày 24.5.1972 (trước khi hành quân vào tuyến lửa). Khoảnh khắc thời gian ngắn ngủi chưa đầy một năm ấy giống như một lát cắt trong cuộc đời một con người nhưng những gì được người lính trẻ Nguyễn Văn Thạc ghi chép trong khoảng thời gian đó cũng đủ cho người đọc thấy được thế giới tâm tư phong phú cũng như tâm hồn anh, con người anh. Đằng sau đó, người đọc còn hiểu được thêm về những điều đáng quý, đáng trân trọng của cả một thế hệ đẹp đẽ đã sống và ra đi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi của Tổ quốc. Tập nhật ký này chính là cuộc đời, là số phận, là suy nghĩ, tình cảm của người liệt sỹ đã hi sinh cách đây hơn 30 năm. Những dòng nhật ký chính là những suy tư, trăm trở trong những ngày sắp sửa lên đường vào mặt trận của anh lính sinh viên Nguyễn Văn Thạc. Đằng sau những lời lẽ hết sức chân thành và giản dị đều ẩn chứa lý tưởng, hoài bão, tình yêu đối với con người, cuộc sống của một thế hệ thanh niên trí thức Thủ đô trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Sinh ra và lớn lên trong thời chiến, Nguyễn Văn Thạc luôn khao khát ra trận, luôn sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc. Với anh, được đi chiến đấu là một niềm tự hào “Bây giờ càng đi lâu, mình càng cảm thấy sự có mặt của mình trong quân đội là cần thiết, là đúng đắn”, “Vui sướng, cảm động làm sao khi trên người ta là bộ quân phục màu xanh lá”...

 

                                 (Liệt sĩ : Nguyễn Văn Thạc)

    Cuốn nhật ký này không chỉ làm xúc động trái tim người đọc nhờ bầu nhiệt huyết, trái tim đầy lý tưởng, khát khao của chàng trai trẻ Hà Nội tiêu biểu cho cả một thế hệ thanh niên thời ấy mà nó còn chinh phục được người đọc bằng những áng văn đẹp được cất lên từ tâm hồn của một con người nhiều xúc cảm lãng mạn. Qua những dòng nhật ký, người đọc được biết về tình yêu trong sáng, tha thiết của một chàng trai và một cô gái Hà Nội. Chàng trai ra trận, cô gái đi học xa, tình yêu đẹp của họ đã vượt qua không gian và thời gian chín lên trong tình cảm nhớ thương, mong ngóng, đợi chờ và hi vọng của hai người. Hình ảnh Như Anh – người con gái anh yêu là hình ảnh xuyên suốt cuốn nhật ký. Anh đã dành cho người bạn gái của mình một tình yêu hết sức trong sáng, thuần khiết. Và chính thứ tình cảm đẹp đẽ đó đã tạo nên một khoảng trời dịu dàng, bình yên đầy lãng mạn trong cuốn nhật ký.

Qua từng trang nhật ký, người đọc, kể cả những thanh niên sinh ra và lớn lên trong thời bình, đều tìm thấy bức tranh chân thật và sống động đến lạ kỳ về tâm hồn, tình cảm của thế hệ thanh niên 30 năm về trước. Ngọn lửa sục sôi của lứa tuổi 20 lên đường đi chiến đấu cháy sáng trong họ là sự hoà quyện của biết bao tình cảm đẹp đẽ chất chứa trong tim của những người cộng sản trẻ tuổi: tình yêu Tổ quốc, tình yêu gia đình, tình yêu đồng bào, đồng chí, tình yêu đôi lứa. Ngọn lửa ấy chính là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn giúp cho những người lính giữ được tinh thần lạc quan, ý chí vươn lên khi phải đối mặt với cái chết, với bao khó khăn, gian khổ, khốc liệt của cuộc chiến. Nhờ đó, anh chiến sỹ Nguyễn Văn Thạc vẫn giữ được nét lãng mạn trong tâm hồn, vẫn lắng nghe được tiếng ếch kêu trong chiều, vẫn cảm nhận được làn gió thì thầm, thấy được ánh nắng hối hả trên từng khuôn mặt đồng đội. Đọc những dòng nhật ký này, chúng ta có thể hiểu ra một điều sức mạnh của tâm hồn, ý chí con người Việt Nam, tuổi trẻ Việt Nam đã góp phần đáng kể tạo nên sức mạnh chiến thắng của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

    Cuốn nhật ký với những dòng tâm sự được viết hết sức giản dị, mộc mạc này không những làm người đọc xúc động mà còn làm cho những ai đọc nó, nhất là những người trẻ tuổi hôm nay, phải suy ngẫm về những gì được viết trong đó. Cuộc sống tràn đầy hoài bão, ước mơ và tình thương yêu của anh Thạc và những thanh niên cùng thế hệ của anh khiến những người đang trong lứa tuổi hai mươi của ngày hôm nay phải suy nghĩ và nhìn lại chính bản thân mình, nhìn lại xem mình đã sống xứng đáng với những mất mát, hy sinh của lớp cha anh đã ngã xuống hay chưa. Những trang nhật ký của anh Thạc không chỉ đánh thức tình cảm của những người đã đi qua chiến tranh mà còn tạo ra một làn sóng ảnh hưởng không nhỏ tới lối sống, suy nghĩ của thế hệ thanh niên hôm nay. Đọc cuốn nhật ký này, không ít những người trẻ tuổi hôm nay đã bàng hoàng nhận ra: những ước mơ nặng màu vật chất của mình sao quá tầm thường, bé nhỏ, trái tim mình sao quá ích kỷ, nhỏ nhen, tâm hồn mình sao quá tù túng, chật hẹp... “nếu tôi không trở lại – Ai sẽ thay tôi viết tiếp những dòng sau này?” _ đó là những dòng cuối cùng anh Thạc viết trong nhật ký. Lời nhắn gửi ấy khiến cho những người đang sống trong tuổi hai mươi phải suy ngẫm, phải tự nhắc nhủ mình không thể sống vô tâm như trước nữa. Thế hệ trẻ hôm nay, sinh ra và lớn lên trong hoà bình, được hưởng cuộc sống no ấm, yên bình hơn thế hệ cha ông đi trước, cần phải phấn đấu, nỗ lực hết mình vào công cuộc xây dựng và phát triển đất nước để viết tiếp những trang nhật ký tươi vui về cuộc sống đúng như những gì tác giả “mãi mãi tuổi 20” đã mong ước “Tôi chỉ ao ước rằng ngày mai, những trang giấy còn lại sẽ toàn là những dòng vui vẻ, đông đúc...”

    Qua cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi”. Tôi lại hình dung Nguyễn Văn Thạc vẫn đang hiển hiện: gương mặt tuấn tú của người con trai Hà Thành, một nụ cười tươi sáng với bộ quân phục giải phóng, mũ tai bèo mềm mại.Tôi muốn các bạn trẻ bây giờ đọc và nhớ tên anh.Tôi muốn thế hệ trẻ bây giờ và mai sau mãi mãi nhớ đến anh.Tấm gương của Nguyễn Văn Thạc làm cho khát vọng đổi mới và phát triển đất nước càng thấm sâu vào trong những con người Việt Nam –Đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay. Tạo nên khí thế lao động, học tập và rèn luyện vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam yêu quý.Tôi muốn nói với anh rằng hãy yên lòng, hành trình của anh đang được tiếp nối bởi thế hệ trẻ hôm nay và mai sau, lý tưởng của anh nhất định sẽ thực hiện thành công.

 

                                                    Trần Quốc Dũng – Chi đoàn 11A5

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 34
Tháng 09 : 1.660
Năm 2020 : 24.313