Thư viện trường THPT Hương Khê (Mỗi tuần một cuốn sách số 05): “ Vị thánh trên bục giảng”-Tác giả: Hội nhà văn Việt Nam

- Tên sách: : Vị thánh trên bục giảng”
- Nhà xuất bản: Giáo dục
- Tác giả: Hội nhà văn Việt Nam
- Năm xuất bản: 2005
- Số trang: 243 trang
- Khổ sách 11x18 cm

 

     Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng có nói: “Nghề dạy học là nghề cao quý bậc nhất trong các nghề cao quý. Nghề dạy học là một nghề sáng tạo vào bậc nhất trong các nghề sáng tạo. Vì nó sáng tạo ra những người sáng tạo”. Mỗi chúng ta, qua một đời người ai cũng từng được cắp sách đến trường, chúng ta không khỏi bồi hồi xúc động nhớ lại thầy, cô của mình, bạn bè thân thương của mình, càng thấy trân trọng và yêu quý họ nhiều hơn. Từ ngàn xưa, nhân dân ta đã có truyền thống “Tôn sư trọng đạo”, hơn thế nữa thầy cô giáo còn chính là “Vị thánh trên bục giảng”. Cảm nhận đó thật sâu sắc và chân thực khi tôi đọc cuốn sách “Vị thánh trên bục giảng” trong thư viện trường THPT Hương Khê.

         “Vị thánh trên bục giảng” là cuốn sách tập hợp một số truyện ngắn được giải thưởng trong cuộc thi viết truyện ngắn cho thanh niên học sinh, sinh viên. Đây là cuốn sách hay về chủ đề tình nghĩa thầy trò. Cuốn sách nhỏ chỉ dày 243 trang, khổ sách 11 cm x 18 cm được Nhà xuất bản Giáo dục phát hành năm 2005. Mỗi tập mang một chủ đề khác nhau nhưng nội dung đều hướng tới giáo dục đạo đức, nhân cách, lối sống cho tuổi trẻ học đường hiện nay. Bìa trước cuốn sách có hình ảnh thầy trò say sưa học bài trong một đêm trăng đầu tháng giữa phố khuya. Hình ảnh này gợi nên sự tận tâm nhiệt huyết của người thầy giáo. Dòng chữ in tên sách màu trắng giản dị, mềm mại như nét phấn trên bục giảng. Bìa sau của cuốn sách giới thiệu 9 cuốn sách in các tác phẩm được giải trong cuộc thi viết truyện ngắn cho thanh niên, học sinh, sinh viên.

        28 truyện ngắn nói về cuộc sống, tình cảm và những mối quan hệ giữa thầy với trò, với phụ huynh, với những người xung quanh. Những câu chuyện nhỏ nhưng rất hữu ích, rất cảm động. Mỗi câu chuyện như một ngọn nến sáng cho chúng ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của những thầy cô giáo, những “ vị thánh trên bục giảng”. Đây thực sự là những “ vị thánh” luôn vươn lên hoàn thiện mình để trở thành tấm gương sáng cho học sinh noi theo.

       Tôi ấn tượng nhất về câu chuyện “Vị thánh trên bục giảng” khi đọc đến dòng cảm xúc tác giả Trần Thị Hiệp:“Trời ơi! Thầy tôi nghèo khó mà cố lo sao vào lớp phải có bộ quần áo sạch sẽ tươm tất. Hình hài ốm o tiều tụy mà vẫn cố đi đứng sao cho oai vệ. Bị ho không dám ho, kiến cắn không dám gãi.Thầy đã làm hết sức để vứt bỏ cái xác phàm khi đứng trên bục giảng cho những tâm hồn non nớt dựa vào đó mà bay cao trên bầu trời tri thức”. Trong câu chuyện này, tác giả đã đặt cho người thầy giáo một trách nhiệm: “Người thầy phải hoá thân thành vị thánh, một thần tượng sống có thực để học trò chiêm ngưỡng. Ông thánh giả bằng xương bằng thịt phải biết lột xác, quăng đi cái xác phàm, để thăng thiên, hiển linh thành vị thánh sống”. Tác giả cho rằng: Trên hết trong mọi giá trị, đó là một nhân cách người thầy với đầy đủ ý nghĩa cao cả nhất. Khép lại câu chuyện đó, tôi nhớ đến thầy, cô tôi đã từng học và đang học, tôi đã có câu trả lời cho trăn trở lâu nay: Thầy cô là thần tượng sống đối với chúng tôi.

      Đến với câu chuyện “Cô học trò bé bỏng” của Trung Hậu trong tập sách, tôi lại thấy hình ảnh “Hồn nhiên - Trong trắng - Trung thực - Vô tư” của học trò chúng tôi trong đó. Câu chuyện kể về: Cô học trò cùng các bạn đến thăm thầy hiệu trưởng nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam với món quà trên tay. Một món quà khiến cho thầy hiệu trưởng phải suy nghĩ rất căng thẳng đó là một chiếc cân. Nghĩ tới lời nhắn nhủ bóng gió, bởi cái cân là biểu tượng của công lý. Thầy hiệu trưởng gặng hỏi, các em trả lời : “Chúng em thấy cô nhà đi chợ bán giá đỗ, thường mượn cân của người bên cạnh, cho nên …”. Thì ra các em : Hồn nhiên - Trong trắng - Trung thực - Vô tư. Thầy hiệu trưởng đã suy tư và đem chuyện đó làm đề tài nhắc nhở các thầy cô phải công bằng như cái cân, công bằng như mong muốn của các em. Đến đây tôi lại nhớ đến lời nhắc nhắn của thầy cô trường tôi: Mặc áo trắng đồng phục hàng ngày đến trường chính là các em đang được hưởng thụ giáo dục công bằng, bình đẳng như nhau. Màu áo đến trường thôi mà ý nghĩa, mà nhân văn sâu sắc quá thầy cô ơi.

     Câu chuyện còn nhắc nhở chúng ta đến thái độ trung thực của học trò: Thầy hiệu trưởng xúc động khi nhận ra Thuỷ - em học sinh mang trả lại tấm bằng khen mà thầy đã tặng cho Thuỷ với danh hiệu Học sinh tiên tiến cả năm nhưng không được ghi vào sổ khen thưởng và học bạ - lại chính là một trong những học sinh đã tặng thầy cái cân năm nào. Ông cầm lại tấm giấy khen chưa kịp nói gì thì đã nhận thấy những giọt nước mắt trào ra từ đôi khoé mắt thơ ngây rơi xuống nền nhà vỡ vụn”. Rồi “Thuỷ cũng lặng lẽ cúi đầu. Một lát, Thuỷ cảm thấy có giọt nước âm ấm từ trên đầu rơi xuống tay mình, em ngước nhìn lên gương mặt thầy hiệu trưởng, thấy hai dòng nước trong veo chảy ra từ phía sau đôi mục kỉnh dày cộm theo những rãnh nhăn nheo rơi xuống tóc mình”. Tôi chợt nghĩ đến thái độ trung thực của chính học trò trong học tập, trong thi cử và thầm tự hứa với lòng mình, sẽ dũng cảm, trung thực giống như bạn Thủy trong câu chuyện “Cô học trò bé bỏng”.

       Tôi đã rất xúc động khi đọc đến câu chuyện “Cô giáo khóc” trong cuốn sách. Tôi đã từng trong số những tên quỷ quái nhất của tuổi học trò, tôi bất chợt gặp lại tôi và các bạn ở trong đó. "Cô giáo trẻ" của Trần Thị Hiệp, vì yêu nghề cô mang cho mình chiếc mặt nạ khắc khổ, lạnh lùng, nghiêm nghị. Thế nhưng, lũ học trò ngỗ nghịch “bầy thú trước bảng đen”, vẫn chẳng mảy may tỏ ra sợ cô. Và cô giáo đã khóc. “Lớp học đang ồn ào bỗng vắng lặng như nhà mồ. Người ta nghe tiếng cô giáo nức nở rất rõ. Cô Liên đang khóc một cách tuyệt vọng, bỗng cô thấy xung quanh mình đã có điều thay đổi kỳ dị lắm. Cô ngẩng lên tất cả học sinh đều ngồi yên, những tên quỷ quái nhất cũng ngoan ngoãn, vòng tay trên mặt bàn”. Tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng với những kỷ niệm của học trò ngỗ nghịch, thương thầy cô giáo và cảm thấy thầy cô đúng là vị thánh khi sẵn sàng vị tha cho lũ trò quỷ quái chúng tôi lần này đến lần khác.

      Qua những câu chuyện giúp chúng ta biết yêu cái thiện, cái đẹp; ghét cái ác, cái xấu và giúp chúng ta mơ ước dù chỉ là một giấc mơ nho nhỏ mà hữu ích. Cuốn sách giúp bạn sẽ hiểu hơn về các thầy, cô giáo - những người lái đò cần mẫn, tâm huyết, vững tay chèo, suốt đời tận tụy vì học sinh thân yêu, ngày đêm chắt lọc từng trang giáo án mong truyền thụ hết tri thức cho học trò. Thầy cô giáo đã thắp sáng trong chúng em lòng tri ân, thành kính và hướng thiện. Mỗi câu chuyện như một ngọn nến sáng cho chúng ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của những thầy cô giáo, những “vị thánh trên bục giảng”.

Những "vị thánh trên bục giảng" của chúng tôi

       Mỗi chúng ta hãy cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện tốt, sống tự lập, biết vượt qua khó khăn, không ngừng trau dồi kỹ năng sống, có lòng vị tha nhân ái. Kính mời các bạn tìm đọc cuốn sách hay và ý nghĩa này tại thư viện trường THPT Hương Khê.

Bạn đọc: Nguyễn Thị Diệu Thúy- Chi đoàn 10A4

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 34
Tháng 09 : 1.660
Năm 2020 : 24.313